11:11 ICT Thứ ba, 09/03/2021

Trang nhất » Tin Tức » Gương Điển Hình Tiên Tiến

Chủ Đề Tháng

Hội đồng sư phạm năm học 2016 - 2017

GỬI CÔ…

Thứ hai - 31/10/2016 09:23
GỬI CÔ…

GỬI CÔ…

GỬI CÔ… 

(Cô Nguyễn Thị Thanh Thuỷ- Chủ tịch Công đoàn- Trường THCS&THPT Tây Sơn-Đà Lạt)​​

Có những con người đã đi qua cuộc đời ta và để lại dấu ấn sâu đậm không thể nào quên. Với tôi, cô Nguyễn Thị Thanh Thủy là một người như vậy…

Cuộc đời là một hành trình dài với những cuộc gặp gỡ và chia ly. Tôi gặp cô cách đây mười một năm, và chỉ vài tháng nữa thôi, cô sẽ chia tay chúng tôi, chia tay mái trường yêu dấu để đến với những ngày nghỉ ngơi an nhàn sau rất nhiều năm cống hiến hết mình cho công việc. Tôi viết những dòng này trong niềm bâng khuâng, lưu luyến của một cuộc chia tay sắp đến…

Như một cuốn phim quay chậm, những hồi ức chợt sống lại trong tôi…

Mười một năm về trước, tôi là cô sinh viên năm cuối háo hức biết bao nhiêu khi lần đầu được mặc tà áo dài thướt tha đứng trên bục giảng, nhìn những ánh mắt học trò hồn nhiên, ngây thơ, cầm viên phấn trên tay còn run run, vụng về viết những nét chữ đầu tiên của cuộc đời nhà giáo. Và người dõi theo từng nét chữ tôi viết trên bảng lúc ấy là cô. Cô ngồi dưới, ánh mắt dịu dàng, trìu mến, có chút nghiêm nghị, lo lắng. Tiết dạy đầu tiên tôi đã chuẩn bị bài rất kỹ và cô cũng đã tận tình sửa cho tôi từng dòng giáo án để tôi lên lớp thật tự tin. Lần đầu cầm phấn, lần đầu đứng trước học sinh giảng bài… cái ấn tượng của buổi ban đầu ấy sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời. Và cái lần đầu ấy gắn liền với hình ảnh cô – người hướng dẫn thực tập sư phạm cho tôi. Cô biết với một sinh viên thực tập như tôi, tiết dạy đầu rất quan trọng, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cả cuộc đời tôi, sẽ quyết định tôi có phù hợp với công việc giảng dạy không, con đường tôi sẽ đi tiếp là gì. Chưa bao giờ tôi lại hồi hộp đến thế. Lớp 11B9 trường THCS &THPT Tây Sơn, tiết 5 ngày thứ hai đầu tuần, và tác phẩm “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam… Có nhiều lúc tôi bất chợt nhớ về ngày ấy, lập tức lại hiện lên hình ảnh lớp học ở cuối dãy tầng hai, những ánh mắt chăm chú lắng nghe tôi giảng bài, những cánh tay hăng hái ủng hộ cô giáo sinh thực tập non nớt, …và cô ngồi ở bàn cuối cùng, nhỏ bé nhưng cũng thật gần gũi với cặp kính trên mắt nhìn tôi dịu dàng. Ấn tượng đó làm sao tôi quên được. Sự ân cần chỉ bảo từng li từng tí, những nhận xét xác đáng để tôi rút kinh nghiệm, sự tế nhị trong cách góp ý… Tôi đã trưởng thành hơn từ sự hướng dẫn tận tình của cô.

Một điều may mắn và hạnh phúc vô cùng trong cuộc đời tôi là hơn một năm sau, tôi được thầy Võ Thanh Hùng – nguyên Hiệu trưởng trường THCS &THPT Tây Sơn nhận về giảng dạy Ngữ văn cấp THPT. Tôi trở thành đồng nghiệp của cô, một đồng nghiệp nhỏ tuổi. Và tôi vẫn được cô dìu dắt, hướng dẫn từng chút như ngày nào… Tôi đã học tập được rất nhiều từ những tiết dạy của cô, từ cách trình bày, viết bảng cho đến cách giảng bài, đặt câu hỏi… Tôi vô cùng khâm phục vốn kiến thức, hiểu biết sâu rộng của những người đi trước. Tôi càng cảm phục sự tận tâm với công việc được giao của cô. Những năm về trước, trường Tây Sơn còn là trường bán công, học sinh yếu nhiều và cũng rất nhiều em ngỗ nghịch, không ngoan. Cô vừa làm Chủ tịch công đoàn nhà trường vừa là một giáo viên chủ nhiệm tích cực bám lớp bám trường, theo sát từng học sinh để uốn nắn, dạy dỗ các em. Hơn hai mươi năm cùng với nhà trường phát triển qua từng ngày, tổ chức Công đoàn nhà trường ngày càng lớn mạnh, được Tổng Liên Đoàn Giáo dục Việt Nam tặng Bằng khen, trong đó có một phần đóng góp công sức và công tâm của cô. Bao nhiêu công việc bộn bề nhưng cô luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, và vẫn nụ cười trên môi, vẫn gần gũi, hỏi han, chia sẻ với các thành viên trong hội đồng giáo dục nhà trường về công việc, gia đình, con cái… Đặc biệt, cô quan tâm chu đáo đến việc hiếu hỷ của anh chị em công nhân viên. Trong vai trò Chủ tịch công đoàn nhà trường, cô như người chị, người cô của nhiều giáo viên chúng tôi. Không chỉ tôi, một số  thầy cô cũng đã được cô giúp đỡ, hướng dẫn trong công việc để trưởng thành hơn, vững vàng hơn. Lớp trẻ chúng tôi hồi ấy, nhiều người đã trở thành những giáo viên có uy tín, kinh nghiệm, được phụ huynh học sinh tin tưởng, một phần cũng nhờ sự chỉ bảo của lớp người đi trước.

Là một giáo viên được đồng nghiệp tôn trọng, quý mến, cô cũng là cô giáo được học sinh tin yêu, kính trọng bởi năng lực sư phạm vững vàng, cách giải quyết vấn đề thấu tình đạt lý, sự tinh tế am hiểu tâm lí các em… Biết bao thế hệ học sinh đã trưởng thành từ mái trường Tây Sơn, trong đó có một phần đóng góp thầm lặng đầy ý nghĩa của cô.

Cùng sinh hoạt với cô trong một tổ chuyên môn, tôi càng hiểu và khâm phục cô hơn. Cô không chỉ là tấm gương sáng trong công việc để tôi phấn đấu noi theo, cô còn là người phụ nữ chu toàn của gia đình. Cùng với chồng cũng là giáo viên, thầy cô đã tạo dựng một mái ấm gia đình hạnh phúc luôn đầy ắp tiếng cười. Các con cô đều học giỏi, ngoan ngoãn. Con gái cô đạt danh hiệu “Sinh viên tiêu biểu năm tốt” của trường, liên tục nhận học bổng tài trợ của các tổ chức, công ty nước ngoài…

Viết về cô – người cô mà tôi hằng yêu kính – còn biết bao điều để nói. Nhưng cô ơi, đêm đã khuya rồi, con tạm dừng bút. Những dòng tâm tình này gửi đến cô thay lời tri ân từ đứa học trò ngày nào, cô nhé!

                                                                                                                                                  

 

Tổng số điểm của bài viết là: 31 trong 8 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thông Báo

 

 

Tin Mới Nhất

Liên kết website

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 6


Hôm nayHôm nay : 595

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 9793

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1443599